You are currently browsing the monthly archive for Tháng Ba 2007.
Chiều ngày 19 tháng 12, anh Nguyễn Kim Huy ở NXB Đà Nẵng, điện báo: “Nhà thơ Trần Khắc Tám… mất rồi”. Tin quá đột ngột. Tôi và anh Bùi Xuân không cầm được nước mắt. Chưa tin sự thật, tôi liền điện đến chi nhánh NXB Kim Đồng tại Đà Nẵng – nơi anh đang làm Giám đốc: ” A lô, tôi nghe tin anh Trần Khắc Tám…” Đọc tiếp »
Tôi ít được đọc thơ Đào Quang Đợi, bởi thơ anh viết dường như để cho riêng mình và cho bạn tâm giao. Thi thoảng anh mới gởi thơ đăng báo, bản thảo thơ anh thường đóng thành tập và có điều kiện thì in dành tặng bạn bè, người thân. Năm 2002 anh xuất bản tập “Hương Quê” khá dày dặn. Thơ in xong anh lại tiếp tục làm thơ, và tập hợp lại Đọc tiếp »
Kìa em, chiếc lá bồ đề
gió liu riu vẫy rơi kề vầng trăng.
loang loang vòng sóng hoa đăng
lung linh sông chảy mấy tầng hợp tan.
Đọc tiếp »
Nguyễn Nho Khiêm
Nửa đêm chợt tỉnh giấc
Nghe tiếng rao: -Bánh chưng?
Phố mưa phùn, gió bấc
Hơi lạnh dọc sống lưng.
Người bán bánh hối hả
Rong xe khắp ngõ nghèo
Tiếng rao vang xa lắm
Sao bốn bề vắng teo!
Tiếng rao nghe hốt hoảng:
” – Bánh chưng, bánh chưng đây!
vị quê ai còn nhớ
hương quê ai còn say!”
Thương người bán bánh dạo
Lòng đau đáu góc làng
Lúa nuôi ta lớn dậy
Tre nâng ta nên người.
Chiếïc bánh chưng ngày xưa
Đến bây giờ vẫn thế
Như lòng mẹ nắng mưa
Bền lòng trong dâu bể.
Nguyễn Nho Khiêm
Người đi buồn mấy ngày qua
cây xanh rũ lá, nắng xa bỏng trời
một mình tôi một bóng tôi
một hồn tôi sấp rối bời tình tang.
Hốt nhiên nghe đất lạnh vàng
âm âm một cõi tàng tàng bốn phương
bên nhau chưa trọn nguồn thương
đã nghe khoảng trống cuối đường. Dừng chân…
Người đi biết có phù vân?
ngày mong tháng nhớ lặng thầm xót xa
còn đây một khúc hoang ca
gởi mây gió hát phong ba đời người.
Mùa qua lộc nõn non tươi
nắng lên hoa chúm chím cười mùa xuân
thiên nhiên tươi đẹp vô ngần
trong tôi biển nhớ núi mong lại tràn.
Nguyễn Nho Khiêm
Con thuyền chở tôi đi giữa trong xanh mây nước
Chợt sông ùa vào thế giới Phong Nha
Vách đá khắc thời gian kỳ thú
Đến một lần tưởng tượng muôn xa.
Nguyễn Nho Khiêm
Về Lạng Sơn bạn đãi rượu Mẫu Sơn
ấm lòng tôi như ngày đông nằm trong lòng mẹ
Rượu rất trắng vẫn chưng từ gạo trắng
Men hay tình người ủ nhớ thương say!
Nguyễn Nho Khiêm
Hai mươi năm…Ba mươi năm…
Đi tìm mộ chị mù tăm cánh rừng.
Nén nhang nắng chói rưng rưng
Gió rào rạt lá phập phừngTây Nguyên.
Hoá thành cây cỏ trăm miền
Chị xuân xanh giữa hồn thiêng quê nhà!
Nguyễn Nho Khiêm
Xưa bom rung bật nắp hầm
Mẹ giang tay rộng ôm chầm lây con.
Trong lòng mẹ con lớn khôn
Cùng hoa trái ngọt nước non thanh bình.
Đêm đêm chớp bể,giật mình
Mẹ quê còn một chữ tình. Lại xa…












Góp ý