Nguyễn Nho Nhượn

I.
đành cam chịu làm thân tàn ma dại
tâm hồn xưa bỗng mọc cánh không ngờ
với tình cảm bay theo lời ưu ái
phương trời này còn lại dấu chân thơ
với đôi tay ôm vạn nỗi niềm
những đêm nằm tính ngón đếm tương lai
lấy ảo tưởng làm vui quên sự thật
cơ nghiệp còn như tiếng thở dài
tình yêu đó bỗng buồn như bão lụt
lời xót xa thôi gian dối nhau rồi
ôi tội nghiệp mùa xuân còn non dại
cơn gió làm rơi rụng cả màu tươi
với mắt nhìn phải mang tầm gương cận
tôi mãi tìm ý nghĩa cho riêng tôi
hồn ngự xuống với tim đập vội
tôi tìm tôi qua giao cảm con người
vào cuộc sống tâm hồn như sáng rỡ
bờ suy tư cát nổi tượng linh hồn
điều thầm kín sâu xa còn chưa tỏ
nên lời thơ thành phù phiếm vô ngần
thôi đành chịu lạc loài trong gió bão
khuôn mặt này cam nhận nỗi mĩa mai
trái sầu rụng theo tầm tay của tuổi
tôi mơ màng nghe đời vỡ làm hai

II.
vào cuộc sống nghe thân hình bỗng nặng
mạch máu đưa bao nỗi nhớ vào hồn
tôi bước vội vàng qua những nẻo suy tư
dõi mắt ngó theo phương trời cao rộng
tên tôi đó không ai buồn muốn gọi
thơ tôi đây cũng vô nghĩa như đời
ôi người yêu, ôi bạn bè, ôi tất cả
xin cho tôi được thấy những nụ cười
với vẻ mặt u hoài trong mộng tưởng
với thân cao không chống nỗi cuộc đời
với trái tim đã mang nhiều căn bệnh
tôi bây giờ cũng chẳng phải là tôi
đã lạc mất hồn thơ trên đất mẹ
nên bơ vơ như một kẻ không nhà
tôi trông tìm trong đồng xanh mái rạ
chỉ còn trơ bao dấu đạn xót xa
tầm tay với cũng xa vời thực tại
con chim xuân mang tiếng hót về rừng
tôi ở lại với áo cơm rách nát
hơi thở nặng nề tuổi trẻ cũng còng lưng
và người ơi nếu mai tôi chết yểu…
xin đừng buồn đừng khóc với khăn tang
xin người cười như hoa xuân mới nở
để hồn thơ vĩnh viễn được huy hoàng.

NNN